Hãy lưu tên tôi

 
Submit your story

   Đăng nhập hoặc Đăng ký để gởi các câu chuyện của bạn


Điều ước giản dị của con…


Được viết trên 14/07/2009 14:52:24 CH Bởi Anh Thư

Tháng 7. Mẹ yêu tháng 7. Tháng của nắng. Tháng của mưa. Và một ngày vô cùng đặc biệt đối với mẹ: sinh nhật Tiểu Long.


Tiểu Long đã lớn và rất hiếu động

Một tuần trước ngày sinh nhật, mẹ Anh Thư tất tả với lịch chụp hình dày đặc, và lên kế hoạch cho show truyền hình tháng 7. Còn bố Tiểu Long cũng treo biển busy suốt ngày bởi phải gấp rút hoàn thành chỉ tiêu 6 tháng đầu năm của công ty, lúc nào cũng lo lắng, chạy đôn chạy đáo.

Thật tội bé, không được ở cạnh mẹ, sáng thức dậy, mum mum rùi đi trẻ, chiều được cô giúp việc đón về, tắm rửa, ăn tối rồi xem ti vi, lủi thủi xếp hình một mình. Tuần trước bố đi công tác Singapore về, mua cho bé chiếc “netbook” xinh xinh (nói cho oách, thực ra nó là máy học tiếng Anh cho con nít hihihi), Tiểu Long thích thú vô cùng. Có thêm một người bạn mới thật tuyệt vời, và nhất là người bạn đó có thể ở bên con suốt cả buổi. Mẹ Anh Thư cũng yên tâm hơn khi vắng nhà, có lẽ “netbook” sẽ giúp bé Tiểu Long đỡ buồn hơn. Có khi cả tuần trời mẹ Anh Thư mới có một bữa ăn cơm tối với bé, còn cùng nhau chơi đùa được gọi là một điều quá xa xỉ.

Rất nhiều lần, khi mẹ Anh Thư trở về nhà cũng là lúc Tiểu Long đã ngon giấc. Đôi mắt nhắm nghiền, hai má phính, cái miệng chúm chím yêu yêu, bàn tay tí xíu vẫn còn nắm chặt hình siêu nhân, mẹ chỉ ước được ôm con thật chặt mãi thế này, ấm áp và bình yên, thật nhiều mong nhớ, để quên đi thật nhiều lo toan… Mẹ chỉ kịp dặn cô giúp việc lo dọn dẹp nhà cửa, sắm đồ chuẩn bị party. Rồi lại những lịch chụp hình, những show diễn, những ngày vắng nhà, và xa bé Tiểu Long…

Buổi tối sinh nhật con, mẹ về trễ, phải năn nỉ mãi đạo diễn mới đồng ý cho “cúp cua”. Sinh nhật con năm nay, đông thật là đông, vui thật là vui. Nhà mình chưa bao giờ nhiều trẻ con đến thế. Mọi người cùng chung niềm vui khi con thêm một tuổi mới. Khi mẹ Anh Thư trở về nhà cũng là lúc các đĩa hoa quả, bánh kẹo đã được dọn sẵn, lại có cả một chiếc bánh gatô to uỳnh, “chúc mừng sinh nhật Tiểu Long”. Mọi mệt mỏi dường như bay biến đâu hết, tự dưng mẹ vui quá đến luống cuống cả chân tay, cứ như là lần đầu tiên được dự tiệc sinh nhật. Chỉ có điều, ủa, Tiểu Long của mẹ biến đâu mất tiêu rồi ta??? Khách khứa đến đông đủ cả rồi mà vẫn chưa thấy nhân vật chính xuất hiện, cả nhà cùng thắc mắc, hay là cu Tiểu Long định tạo màn trình diễn … ấn tượng khó phai!!!

Mẹ Anh Thư đi tìm. Phòng ngủ, không có. Trên lầu, không có. Phòng đọc sách, không có. À không, ôi, Tiểu Long…

Con trai của mẹ ngồi một mình, khuất sau mấy kệ sách to, tay vẫn ôm chặt hình siêu nhân – món quà sinh nhật mẹ tặng con tròn 1 tuổi. Mẹ gọi tên mà Tiểu Long vẫn im lặng không thưa…

Giờ thì mẹ đã hiểu Tiểu Long bé bỏng. Mẹ biết nói gì đây? Xin lỗi con nhé, xin lỗi con vô cùng. Bố mẹ đã làm con buồn thật nhiều? Ôm con, mẹ đã bật khóc khi chợt nhận ra, đã hàng tuần rồi chưa được gần con thế này, đã hàng tuần rồi không chăm sóc cho con, đã hàng tuần rồi mẹ được nắm bàn tay nhỏ xinh này, đôi môi chúm chím này. Thế là Tiểu Long dỗi, vì cứ tưởng hôm nay mẹ sẽ lại không về. Ôi, mẹ biết Tiểu Long cũng thương quý mẹ vô cùng, khi vòng tay ôm cổ mẹ âu yếm, và thơm mẹ thật ngọt ngào. Tự dưng mẹ nhớ đến 2 năm trước, cũng vào giờ này, mẹ đang bồng con trong bệnh viện. Con bé xíu, đỏ hon hỏn, nằm cuộn mình tròn xoe trong cái tã xanh xanh. Cái má phính, mẹ chỉ muốn búng cho một cái, hihihi. 2 năm trôi qua, đã 2 năm, ngọt ngào hạnh phúc như một giấc mơ…


Mẹ Thư hứa sẽ cố gắng dành nhiều thời gian bên con yêu

Tiểu Long lại nhoẻn miệng cười, diện ngay bộ đồ mẹ mới mua, trang trọng xuất hiện trước các vị “khách quý nhí”. Ai cũng ồ lên vì hôm nay sao Tiểu Long chững chạc quá, phong cách quyến rũ và lịch thiệp tuyệt vời. Hai ngọn nến lung linh được thắp lên, Tiểu Long ghé thật sát gần mẹ Anh Thư, nói thì thầm với mẹ điều ước ngày sinh nhật làm mẹ quá bất ngờ. Lần này, mẹ phải thật cố gắng lắm để không bật khóc lần nữa, ôi Tiểu Long, con ước ao được mẹ đưa đi chơi công viên mỗi ngày. Mẹ hứa, mẹ hứa Tiểu Long ạ. Sẽ “ cho con” trọn vẹn tình yêu thương và không bao giờ khiến Tiểu Long phải buồn. Sẽ luôn luôn gần bên con, lắng nghe con khóc, sẻ chia nụ cười. Nào, cùng hát “Cả nhà thương nhau” nào… Cả nhà ta cùng thương yêu nhau, xa là nhớ, gần nhau là cười…

Dành trọn yêu thương… cho con. Mẹ Anh Thư.
(Gửi lời chia sẻ dành cho các mẹ khác thường xuyên xa con yêu của mình, hix).

Nhận xét:

that xuc dong

Đăng tin ngày 27/01/2011 20:31:07 CH

Page 1 of 1Go to page
 

Đăng nhận xét của bạn...

Đăng nhập hoặc đăng ký để gởi các câu chuyện của bạn