Ngày viết 01/12/2009 11:18:03 SA
Hôm nay mới đầu tháng của cuối năm Kỷ sửu, mà các cô bác sĩ đã làm mình phải rơi lệ rồi, huhu.không chịu đâu.sáng nay mình chẳng muốn dậy gì cả. tối qua mình nhảy nhót với bạn bè ở xóm nên mệt mà mẹ cứ bắt mình phải dậy. Mẹ hứa dậy mẹ dẫn mình di chơi, đi chợ xem cá, mua trái cây hôm nay là rằm....bố mình cũng đang đợ i mình ở dưới nhà rồi, ôi thích quá thế là mình dậy ngay. Mẹ mặc đồ đẹp cho mình nè, sức nước hoa thơm nữa. mình nghĩ chắc hôm nay là chủ nhật nên bố mẹ ở nhà đưa mình đi chơi thật rồi. Đường phố hôm nay tấp nập thật, mọi người đi chợ, các cô các chú đi làm. các anh các chị đi học, mà mình lại được bố mẹ chở đi chơi. Cuối cùng bố mẹ cũng chở mình đến nơi, mẹ bế mình vào. mình ngạc nhiên lắm, sao chỗ nào mà lạ thế nhỉ, sao hôm nay là ngày gì mà các bạn của mình ai ai cũng được bố mẹ bế, đồ chơi , các con thú tập nập ở cửa ra vào, mình thích lắm chỉ muốn được mẹ mua cho một trái bóng bay thật to để chơi thui, nhưng chắc hnay mẹ vội gì nên ko mua cho mình được chứ thường ngày mẹ rất chiều mình , không bỏ qua một thứ đồ chơi nào cả. Mẹ bế mình vào thẳng bên trong căn phòng. sao chỗ nào mà là lạ thế nhỉ, ôi thôi vừa vào đến nơi mình đã thấy các cô các bà mặc áo blue trắng đứng gần kín trong căn phòng, thế là chẳng biết làm gì mình cũng đóan ngay là mẹ đưa mình đi bác sĩ.chắc có ác cảm hồi bé mình hay phải đi bác sĩ nhiều nên sợ lắm các bạn àh, không biết có bạn nào giống mình không nhỉ? mẹ lật ngửa mình ra thế là cô bác sĩ nặn vào miệng mình một giọt nước gì ngòn ngọt đến lạ như kẹo, mình vẫn khóc , mình sợ đến nỗi ôm mẹ và gào thật to. nhưng chỉ 1 tí thôi là mình quên ngay, vì đó không phải thuốc đắng mà mẹ vẫn cho mình uống.hìhìhì.mình cũng giận mẹ, giận cả các cô bà bác sĩ đã làm mình mất bao nhiêu giọt lệ nhưng không sao, cuộc hành trình của bố mẹ lại tiếp tục.mình hí hửng lên xe đi tiếp, bỏ qua chuyện đó sang một bên. đường phố vẫn tấp nập qua lại, mình bi bô hát theo bài hát mà đài FM trong xe của bố đang phát ra, sao hnay mình được nghỉ học mình vui quá, lúc này mình cũng cảm thấy đói bụng rồi, tô phở gà, cháo tôm, snack bim bim đang hiện ra trong đầu mình. Chẳng mấy điểm đến tiếp theo lại đến rồi, chắc trời cho mình tính phán đóan phát hiện nhanh ( chắc gen của bố quá) nên xe vừa đến nơi mình đã phát hiện ra là ở đâu rồi. Đố các bạn đóan ra đó....cánh cửa mở ra, mình lại gào to lên , giống như những buổi sáng hàng ngày mẹ lại dẫn mình đến nơi mà mình chẳng thích lắm. đó là "trang trại bồ đội" của mình. mẹ giao mình cho cô giáo, cô gọi "Khoai", "Khoai", nhưng lúc đó trong đầu mình chẳng cần gì nữa, cơn đói cũng qua mau, mình chỉ ước lúc đó mình biết nói để mình thét lên thật to"con không muốn đi học, con chỉ muốn đi với bố mẹ thôi, con nhớ bố mẹ lắm". nhưng thời gian không đợi mình các bạn àh, bố mẹ mình đã đi rồi. mình buồn và chỉ nghĩ giận bố mẹ lắm, đã bỏ mình lại. nhưng thôi , Bố mẹ cũng phải đi làm để kiếm tiền mua sữa nè, mua đồ chơi cho mình nữa chứ, Bye bye bố mẹ nhé. con chúc bố mẹ đi làm vui, các bạn trong lớp cũng đang đợi con rồi, thế là mình đành gạt nước mắt, bước vào lớp học mình thầm nghĩ xin lỗi cácbạn mình đi học trễ nhưng không phải mình trốn học mà là bố mẹ đưa mình đi uống Vitamin A đó, thế các bạn có được uống như mình không , mình chỉ muốn nói với các bạn rằng nó không đắng đâu, rất ngọt như kẹo đó. đừng sợ. Thôi mình phải ăn sáng đây, rồi con học tiếp bài học thứ hai nữa. Mình mong chiều nay bố mẹ cũng sẽ hỏi mình là hôm nay con học được những gì kể lại cho bố mẹ nghe nhé, ôi thích quá.......
Đọc câu chuyện
Gởi đến
Những câu chuyện vui
|
0 Các ý kiến